Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Bé Tôm ở tuần thứ 31

Đáng lẽ phải đi khám từ thứ 4, nhưng vì bố BT về muộn lại còn chọc tức mẹ CT nữa nên phải delay lại hihi, bố BT hư ghê bé Tôm nhỉ :D
Hôm qua, thứ sáu, hẹn 9:30pm nhưng đến cũng vẫn phải chờ một lúc. Bác sĩ bảo bé Tôm được 1.8kg rồi nhé, bé Tôm của mẹ lớn lắm rồi đấy (trộm vía :D)!
Mẹ CT trao đổi với bác sĩ:
-Chị ơi, bây giờ cơ quan SD của em bé đã hoàn chỉnh chưa?
-Để chị xem nào, 2 tinh hoàn xuống rồi nhé.
-Vâng, (nhìn màn hình) nhưng em chả nhìn thấy gì cả :D
-(Bác sĩ bật cười) Chị học bao nhiêu lâu còn phải nhìn chán mới thấy nữa là, em thấy sao được. Đây này, chim của em bé đây này...
Vẫn chả nhìn thấy gì hihi, nhưng mẹ vui lắm, vì bé Tôm của mẹ ngoan ghê, phát triển rất tốt nhé!
Có điều là mẹ không kịp tiêm vaxin phòng uốn ván nữa rồi, vì bây giờ đã bước vào giai đoạn nguy cơ (nguy cơ sinh non cao), tiêm vaxin uốn ván sẽ ko an toàn nữa. Bác sĩ bảo không tiêm cũng không sao. Thế là mẹ đỡ bị tiêm (càng tốt là lá la - mẹ ghét bị tiêm lắm, nhưng bé Tôm thì không được sợ tiêm giống mẹ đâu nhé, vì bé Tôm là người đàn ông dũng cảm mà :D )
Hôm nay, bố BT cứ thơm bé Tôm rồi lại mỉm cười, nhắc đi nhắc lại mãi, rằng "bé Tôm được 1.8 kg rồi đấy, lớn phết rồi đấy". Bé Tôm thấy không, bố BT và mẹ CT đều rất mừng vì con yêu của bố mẹ mạnh khoẻ. Bố mẹ hạnh phúc vì có con đấy, con yêu!

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Ảnh Lăng Bác

Hà Nội, 5-5-2010
Hôm nay lại có hứng post ảnh. Đây là ảnh Lăng Bác (16-11-2008)

Anh dắt em vào cõi Bác xưa
Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa...



Béo Tròn đẹp trai :-p

Lêu lêu :-p

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Đếm từng ngày...

Lilypie Pregnancy tickers

Bé Tôm yêu quý mấy hôm nay hiếu động ghê, đạp bụng mẹ suốt cả ngày, làm mẹ tỉnh cả ngủ. Chẳng bù cho mấy hôm sau 10/4, sau khi bố Béo Tròn, mẹ Cua Tồ cùng ông bà nội ngoại và 2 bác đi ăn lẩu nấm để kỷ niệm 1 năm ngày cưới của bố mẹ, bé Tôm say nấm hay sao mà 2 ngày liền không đạp, làm bố mẹ lo ơi là lo. Giờ thì bé Tôm ngoan rồi (trộm vía trộm vía hihi), ngày nào cũng chịu khó tập thể dục rất hăng. Còn 72 ngày nữa thôi, bố mẹ sắp được bế bé Tôm trên tay rồi, mẹ không phải ghen tị với bố nữa, rằng là mẹ chẳng thể nào cúi xuống để thơm bé Tôm của mẹ được...
Ăn khoẻ, ngủ khoẻ và đạp khoẻ nhé, con trai can đảm của mẹ!

Lilypie Maternity tickers

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

10.4

Chúc mừng ngày 10.4 :)
Kỷ niệm 1 năm ngày cưới của chúng mình.
Em yêu anh, yêu bé Tôm, em hạnh phúc vô cùng!


save the date

Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010

Nhật ký mang thai (2)

Hà Nội, 20-03-2010

Anh thân yêu!
Thế là bé Tôm của chúng mình được 24 tuần rồi. Khoảng 1 tuần nay bé Tôm bắt đầu ngọ nguậy ghê lắm rồi, đạp bụng mẹ thình thịch, chắc rồi sẽ là một cậu chàng nghịch ngợm lắm đây!
Lần đầu tiên em thấy việc mang một mầm sống trong bụng mình lại đặc biệt thú vị đến thế. Lúc trước, khi biết mình có thai, dĩ nhiên em thấy hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc cũng kéo theo bao nhiêu là mệt mỏi: ốm nghén này, mất ngủ này, chán ăn này... Đôi khi em thầm ghen tị: đàn ông sướng thật, chẳng phải chịu đựng mấy thứ này. Giờ thì em không nghĩ thế nữa, thậm chí thấy rất là hãnh diện pha chút khoái chá (hihi), vì đàn ông sẽ chẳng bao giờ có được cảm giác thích thú khi cảm nhận từng cử động nhỏ của đứa con bé bỏng trong bụng mình. Anh yêu có thấy ghen tị không :)

Những ngày này trôi qua vừa mau lại vừa lâu. Lúc thì thấy nhanh quá, mới ngày nào vợ chồng mình còn lo sốt vó chuyện 5 tuần mà chưa có âm vang phôi, mấy đêm liền Cua Tồ toàn khóc nhè, Béo Tròn cứ phải dỗ mãi, mà dỗ thế thôi, chứ anh cũng lo lắm Béo Tròn nhỉ , thế mà giờ bé Tôm đã đạp ra trò rồi; nhưng cũng có lúc em thấy lâu thật là lâu, sao mãi mà chưa đến ngày bé Tôm chào đời :D Bé Tôm có biết không nhỉ, chúng mình chờ mong ngày ấy biết bao!
Còn 17 tuần nữa thôi. Cả bố Béo Tròn, mẹ Cua Tồ và bé Tôm cùng cố gắng nhé. Rồi mọi việc sẽ xuôn xẻ thôi. Mẹ Cua Tồ yêu bố Béo Tròn và bé Tôm rất nhiều!

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Nhật ký mang thai (1)

Thứ bảy - 14.11
Đi chợ, cắm hoa, chuẩn bị đồ ăn... Hôm nay thứ 7, Béo Tròn chỉ phải làm nửa ngày thôi. Còn lâu mới đến giờ Béo Tròn về. Nào, giờ thì xử cái quickstick này, lâu lâu rồi chưa thử. "Mà chắc chỉ 1 vạch thôi, mình cứ thử lại cho chắc thôi, rồi chiều rảnh thì đi khám"...

Wow, không thể tin được, 2 vạch rồi nhé. Mình cứ như muốn bay lên vậy. Hihi, gọi cho Béo Tròn nào. "Béo Tròn ơi, nếu anh về sớm, em sẽ nói cho anh một bí mật này". Hehe, kiềm chế lắm mới không bật mí đấy!

Thứ hai - 16.11
Phải chờ đến thứ hai mới đi khám được. Siêu âm nhoáng nhoàng. "Chưa có âm vang phôi". Chị Thảo bạn chị Ngân gọi cho 1 ông bác sĩ nào đó (nghe nói giỏi lắm) mà ông ý lại bận họp. Tiện gặp mấy người ngồi đó (ko biết phải bác sĩ không), hỏi luôn. 1 chị lắc đầu "Giỏi lắm giữ được 3, 4 tuần". Hic, vừa sợ vừa tức (vì chưa gì đã bị dội gáo nước lạnh, chẳng giải thích lý do). Thẽ thọt bảo "Nhưng chị ơi, vòng kinh của em không đều..." "Thế thì đi thử beta".
Lấy máu đi thử beta ở tầng 4. Máy hỏng. Chờ hồi lâu. "Thôi, mình về ăn cơm đi, tối quay lại lấy". Đi được 1 nhịp cầu thang, không kìm nổi nữa, ôm lấy Béo Tròn khóc oà lên :(
Tối, Béo Tròn lên tầng 4 thì họ nói trả kết quả xuống tầng 1 rồi. Một bà (phải bác sĩ không?!) chắc rảnh quá nên hóng hớt "Đưa tờ siêu âm đến xem nào! Úi xời" Và rồi chép môi, lắc đầu. Sao họ lại cứ thế nhỉ! Họ có nghĩ gì đến cảm giác của người khác không!
Tối, 2 vợ chồng ngồi search tưng bừng. Key word "Chưa có âm vang phôi". Hic, thường thì chỉ 3, 4 tuần là đã có âm vang phôi rồi, 5 tuần thậm chí là đã có tim thai rồi. Lo lắng, sợ hãi và thất vọng...

Thứ ba - 17.11
Béo Tròn mang kết quả siêu âm vào C, gặp bác sĩ Vân theo hướng dẫn của chị Thảo. Bác sĩ nói thai 5 tuần, kê 1 đơn thuốc vừa uống vừa tiêm, hẹn 10 ngày sau khám lại.
Chiều, thấy không yên tâm gì hết, vì thậm chí mình còn chưa gặp bác sĩ Vân, mình đã được khám xét gì đâu nhỉ? Lên 56, nhờ chị Mai dẫn vào. Bác sĩ cũng từ chối không khám, chỉ xem kết quả siêu âm rồi nói về uống thuốc, 10 ngày sau khám lại. Có lẽ quan trọng nhất là hình ảnh siêu âm chăng?

Chủ nhật - 22.11
Hôm nay chủ nhật, y tế phường nghỉ, không có ai tiêm. 2 vợ chồng đèo nhau ra đầu Mai Hương, nghĩ là Cây đa-Nhà bò vẫn nhờ địa điểm đó. Hoá ra nó về lại chỗ cũ ở Lò Đúc rồi. Tiện đường, 2 vợ chồng lượn luôn ra Lò Đúc. Nhà hộ sinh mới xây lại, sạch sẽ, sáng sủa. Mình tiêm xong, chị bác sĩ chắc cũng vì vắng bệnh nhân quá nên buồn, xem kết quả siêu âm của mình rồi tư vấn 1 lô xích xông. Đại khái, cái thai của em thế này là không bình thường, túi ối đúng ra phải tròn, đằng này nó lại méo etc... À, ra thế, hoá ra vấn đề nằm ở hình dạng túi ối, chứ không phải ở chỗ chưa có âm vang phôi. Đã được chuẩn bị tinh thần từ mấy hôm trước, mình không bị shocked nữa, nhưng vẫn buồn, vì chị ấy kết luận "Họ cho thuốc thế này cũng là còn nước còn tát thôi, chứ khó có hy vọng..."
Tối, lại khóc nữa. Béo Tròn ơi, em chờ đợi mãi, em mong mỏi mãi, em thèm có em bé biết mấy...

Thứ tư - 25.11
Hôm nay đi siêu âm chỗ bác sĩ Cần. Thật tình cờ, Phương và Hưng 15 đều đã khám ở đây. Chị Mai cũng khám ở đây rồi nữa.
Bác sĩ còn khá trẻ. Thoạt đầu: "Em có 1 cái nhân xơ đấy nhé. Để xem kích thước nào, cỡ 2 cm. Mà không phải 1 đâu, 2 cái liền nhau đấy nhé!"
Thế còn cái thai?
"Anh sợ là cái thai của em hỏng rồi"
:( :( :(

"Mà không đâu, thai của em rất tốt" !!!
"Lúc đầu nhìn thấy nó bất thường, vì nó méo. Nhưng đây là do cái nhân xơ đè vào. Ai bảo là thai của em không tốt nào! Mà có tim thai rồi nhé" (Phù, nhẹ cả người)
Nhưng thực sự vẫn chưa dám tin. "Bác sĩ ơi, thế là em giữ được cái thai này phải không?"
"Giữ được! Thậm chí em không cần phải uống thuốc nữa".

Vậy là lại hồi hộp hy vọng. Không biết cái nhân xơ có ảnh hưởng gì không. Bác sĩ bảo yên tâm, nhưng dù sao cũng vẫn lo. Được 7 tuần rồi, còn ba mươi mấy tuần nữa. Cầu mong mọi việc xuôn xẻ...

Thứ Năm, 16 tháng 7, 2009

Anh Lang Co dang bi ket trong may roi, chua di sua duoc. Minh test thu cai anh nay o Da Lat, hoi bon minh di tuan trang mat thang 4 vua roi.


Va test thu cai anh nay o Sapa, di hoi thang 4 nam 2008

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2009

Đã 3 tháng kể từ ngày cưới, lâu quá rồi chả post gì lên đây cả. Sực nhớ ra hôm nay là kỷ niệm 2 năm ngày chúng mình yêu nhau, cũng nên làm tí diễn văn cho rôm rả chứ nhỉ.
Bọn mình vừa trở về từ Đà Nẵng. Đúng ra là đi Lăng Cô, sau đó vào Đà Nẵng rồi từ đó về thẳng Hà Nội. Ảnh thì cũng có một số, tiếc là máy ảnh bị hỏng ở Đà Nẵng mất rồi. Nguyên do là trước khi về, bọn mình chạy ra bãi biển thả diều, rồi anh béo nhà mình tranh thủ nhao xuống biển bơi thêm lần nữa, mình zoom để chụp cảnh anh chàng bị một đợt sóng to trùm lên người, thế là ống kính bị kẹt cát đơ luôn. Giờ thì ngay cả thẻ nhớ cũng không moi ra được nữa, kẹt cát hết rồi huhu.
Mà thôi, không việc gì phải khóc cả, nhất là trong ngày này. Cái máy ảnh thì rồi sẽ xử lý được thôi, có điều là sẽ không được xem lại ảnh ngay, cũng hơi sốt ruột một tí. Thật ra thì cũng chẳng có nhiều ảnh lắm đâu. Vì suốt cả mấy ngày bọn mình chỉ toàn bơi là bơi. Biển Lăng Cô đẹp tuyệt vời, cát mịn, sóng to vừa phải, và thích nhất là bãi biển không quá đông. Bọn mình bơi, rồi nhảy sóng chán chê thì lại vào bờ xây lâu đài cát, rồi lại bơi, lại nhảy sóng... Tóm lại là tuyệt vời!
Mà lần này đi vui lắm, rất nhiều chuyện hay, nhưng mình lại phải đi ăn cơm mất rồi, lúc nào rảnh kể tiếp vậy nhé.
Chúc mừng ngày 15/07 hihi :D

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2009

Bọn tớ vừa đi Metro về. Chọn mãi mới mua được 1 bộ nồi Supor và 2 cái chảo Happy cook. Có một cái ấm đun nước rất xinh xắn mà chả hiểu sao nó không có mã trong hệ thống nên không mua được, tiếc thế!
Từ Hoàng Quốc Việt phi về nhà cất đồ, rồi xuống nhà chị làm rèm ở tầng 1 chọn mẫu vải, chẳng tìm được mẫu nào ưng ý cả, chắc mấy hôm nữa phải ra Cửa Đông tự kiếm lấy vậy.
Về đến nhà, xử lý 4 cặp chân gà và 2 bát miến, thế là hết một buổi tối bận rộn :D