Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Bé Tôm tròn 1 tháng tuổi


Mẹ bế Tom chụp ảnh kỷ niệm ngày con trai mẹ tròn 1 tháng tuổi.
Nói thêm: Lọ hoa lan đằng sau là bố tặng mẹ ngày sinh nhật đấy hihi (ngay trước ngày Tom đầy tháng).




-Ông bà cúng mụ cho Tôm.
-Mẹ chụp ảnh và ghi hình Tôm.
-Mấy hôm sau mới cân. Khi đầy tháng chắc Tôm được khoảng hơn 5kg.

Thứ Sáu, 6 tháng 8, 2010

"Chào các bạn! Tớ tên là Trần Duy Minh."

"Xin chào tất cả các bạn! Tớ đã chính thức có tên là Trần Duy Minh từ ngày 4.8.2010, là ngày mà bố đi khai sinh cho tớ. Hôm nay, bố đã lấy giấy khai sinh về rồi. Bố mẹ bảo tên của tớ lấy chữ "duy" trong "tư duy", còn "Minh" nghĩa là sáng, "Duy Minh" là ánh sáng của tư duy, trí tuệ. Ngoài ra thì trong tên của tớ cũng có tên của mẹ tớ nữa, các bạn thử bỏ chữ "nh" trong chữ "Minh" đi mà xem ;) Đấy chính là chiết tự kiểu Việt Nam đấy hihi".

Những câu nói và hành động bất hủ của kẻ lần đầu tiên được lên chức bố

Tôm vô cùng yêu thương của bố mẹ!
Nhờ có con mà 2 người tự do vô tư lự lần đầu tiên được làm bố làm mẹ. Với mẹ, niềm sung sướng hạnh phúc cứ trào lên thành nước mắt, thậm chí có lúc mẹ không tin nổi là mình đã được làm mẹ, đã có cậu con trai xinh xắn bé bỏng hoàn toàn phụ thuộc và tin cậy vào mẹ, bất cứ lúc nào đói là cũng rúc đầu vào ngực mẹ đòi ăn. Còn với bố, niềm sung sướng hạnh phúc không trào lên thành nước mắt, mà được thể hiện bằng những câu nói và hành động "xuất thần", những ý tưởng mà chỉ khi có con bố mới nghĩ ra được :D
-Sau mấy ngày đi phân xu ("xu" hay "su"?), bé Tôm đã cho ra sản phẩm hoa cà hoa cải. Bố hỏi (rất là thành thật ạ): Tôm ơi, sao con uống sữa mầu trắng thế mà kít lại mầu vàng thế kia??? :))
-Bé Tôm ăn xong mà đặt nằm luôn thì rất dễ bị trớ, vì thế cho Tôm ăn xong bao giờ mẹ cũng phải bế một lúc. Bố bảo: "Để bố đóng cho Tôm 1 tấm gỗ dốc dốc, ăn xong con nằm đó sẽ không lo bị trớ nữa". Ặc ặc, bó tay với bố Tôm nhỉ!!!
-Bố bị hắt hơi, đi tìm cảm xuyên hương uống. Thấy trên bàn có vỉ thuốc viên xanh xanh, bố uống luôn 2 viên. Xong mới nhìn thấy chữ Zentomilk, bố chạy vào hỏi mẹ:
Bố: Em ơi đây là thuốc gì?
Mẹ: Viên lợi sữa của em đấy. Uống để có nhiều sữa cho Tôm.
Bố: Oái, sao nó giống cảm xuyên hương thế, anh vừa làm 2 viên
Mẹ: Hahaha... Mai bố có sữa cho bé Tôm ti rồi hihi.
...

Còn nhiều chuyện ngộ nghĩnh buồn cười nữa kể từ khi có Tôm, từ từ mẹ sẽ ghi lại hết để sau này con đọc Tôm nhé!
Bố mẹ yêu con nhiều! :x :x :x

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

Bé Tom ở ngày tuổi thứ 11

13.07.2010
Hẹn gặp bác sĩ Nguyệt ở bệnh viện lúc 8.30, 7.30 bố mẹ Tom chuẩn bị khởi hành, thì đột nhiên trời đổ mưa tầm tã. Gọi taxi mãi mới được. Rồi tắc đường mất hơn 1 tiếng ở Kim Liên, đến được bv thì đã là 10.30. BS nói sẽ cố gắng mổ trong buổi sáng. Bố mẹ nhanh chóng làm thủ tục. Gọi đt để ông bà nội ngoại vào. Thế rồi mẹ được gọi đi mổ. Nhưng chờ mãi lại phải quay lên vì hết bàn. Cũng thật may vì lúc ấy ông bà ngoại cũng chưa vào được. Ông bà ngoại bị hỏng xe vì đường nào cũng ngập :D
BS hẹn 2h chiều mổ. Nhưng 1h mẹ đã được gọi. Mọi thứ không kinh khủng như mẹ tưởng. BS làm rất nhanh. Chỉ một lát sau khi lên bàn mổ, mẹ đã nghe thấy bé Tom khóc oe oe rồi. Khi bs trao bé Tom cho cô y tá, mẹ còn nghe bs nói "13h 27 nhé, nhớ kỹ để còn thông báo cho người nhà".

Một lúc sau, cô y tá bế bé Tom vào cho mẹ ngắm. "Con trai nhé, ba cân tư". Ấn tượng đầu tiên là con trai mẹ thật ngoan ngoãn, trắng trẻo và kháu khỉnh. Mẹ hạnh phúc đến nỗi quên cả nói cảm ơn cô y tá, chỉ còn biết mỉm cười ngắm con trai mẹ mãi.

* 1 tuần trong bv: Bổ sung sau :d
* 24.07.2010
Bé Tom dậy sớm như mọi ngày, bà trẻ rửa mặt mũi chân tay cho Tom. Khi rửa thấy rốn vẫn còn treo lủng lẳng bằng 1 sợi nhỏ tí xíu. Đến lúc mặc quần áo đã thấy đâu mất tiêu rồi. Mẹ hét toáng lên "A rụng rốn rồi, bà trẻ dứt đứt rốn của Tom rồi" hihi. Tìm một lúc mới thấy cuống rốn đang dính ở chim hehe. Mẹ giữ lại đây rồi, để tối về cho bố xem Tom nhé!

Còn nhiều thứ để kể lắm, mà giờ thời gian có hạn, khi nào rảnh mẹ sẽ cố gắng viết cho Tom càng nhiều càng tốt nhé. Giờ thì con trai mẹ ngủ ngoan đi nào, mẹ ru bé Tôm của mẹ nhé...

Tôm ngoan Tôm ngoãn
Tôm bé Tôm bỏng
Mẹ yêu thằng Tôm
Mẹ quý thằng Tôm
Thằng Tôm ăn no
Thằng Tôm ngủ kỹ
Tôm yêu Tôm quý,
Ngủ đi ngủ đi...

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Bé Tôm ở tuần thứ 31

Đáng lẽ phải đi khám từ thứ 4, nhưng vì bố BT về muộn lại còn chọc tức mẹ CT nữa nên phải delay lại hihi, bố BT hư ghê bé Tôm nhỉ :D
Hôm qua, thứ sáu, hẹn 9:30pm nhưng đến cũng vẫn phải chờ một lúc. Bác sĩ bảo bé Tôm được 1.8kg rồi nhé, bé Tôm của mẹ lớn lắm rồi đấy (trộm vía :D)!
Mẹ CT trao đổi với bác sĩ:
-Chị ơi, bây giờ cơ quan SD của em bé đã hoàn chỉnh chưa?
-Để chị xem nào, 2 tinh hoàn xuống rồi nhé.
-Vâng, (nhìn màn hình) nhưng em chả nhìn thấy gì cả :D
-(Bác sĩ bật cười) Chị học bao nhiêu lâu còn phải nhìn chán mới thấy nữa là, em thấy sao được. Đây này, chim của em bé đây này...
Vẫn chả nhìn thấy gì hihi, nhưng mẹ vui lắm, vì bé Tôm của mẹ ngoan ghê, phát triển rất tốt nhé!
Có điều là mẹ không kịp tiêm vaxin phòng uốn ván nữa rồi, vì bây giờ đã bước vào giai đoạn nguy cơ (nguy cơ sinh non cao), tiêm vaxin uốn ván sẽ ko an toàn nữa. Bác sĩ bảo không tiêm cũng không sao. Thế là mẹ đỡ bị tiêm (càng tốt là lá la - mẹ ghét bị tiêm lắm, nhưng bé Tôm thì không được sợ tiêm giống mẹ đâu nhé, vì bé Tôm là người đàn ông dũng cảm mà :D )
Hôm nay, bố BT cứ thơm bé Tôm rồi lại mỉm cười, nhắc đi nhắc lại mãi, rằng "bé Tôm được 1.8 kg rồi đấy, lớn phết rồi đấy". Bé Tôm thấy không, bố BT và mẹ CT đều rất mừng vì con yêu của bố mẹ mạnh khoẻ. Bố mẹ hạnh phúc vì có con đấy, con yêu!

Thứ Tư, 5 tháng 5, 2010

Ảnh Lăng Bác

Hà Nội, 5-5-2010
Hôm nay lại có hứng post ảnh. Đây là ảnh Lăng Bác (16-11-2008)

Anh dắt em vào cõi Bác xưa
Đường xoài hoa trắng nắng đu đưa...



Béo Tròn đẹp trai :-p

Lêu lêu :-p

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Đếm từng ngày...

Lilypie Pregnancy tickers

Bé Tôm yêu quý mấy hôm nay hiếu động ghê, đạp bụng mẹ suốt cả ngày, làm mẹ tỉnh cả ngủ. Chẳng bù cho mấy hôm sau 10/4, sau khi bố Béo Tròn, mẹ Cua Tồ cùng ông bà nội ngoại và 2 bác đi ăn lẩu nấm để kỷ niệm 1 năm ngày cưới của bố mẹ, bé Tôm say nấm hay sao mà 2 ngày liền không đạp, làm bố mẹ lo ơi là lo. Giờ thì bé Tôm ngoan rồi (trộm vía trộm vía hihi), ngày nào cũng chịu khó tập thể dục rất hăng. Còn 72 ngày nữa thôi, bố mẹ sắp được bế bé Tôm trên tay rồi, mẹ không phải ghen tị với bố nữa, rằng là mẹ chẳng thể nào cúi xuống để thơm bé Tôm của mẹ được...
Ăn khoẻ, ngủ khoẻ và đạp khoẻ nhé, con trai can đảm của mẹ!

Lilypie Maternity tickers

Thứ Bảy, 10 tháng 4, 2010

10.4

Chúc mừng ngày 10.4 :)
Kỷ niệm 1 năm ngày cưới của chúng mình.
Em yêu anh, yêu bé Tôm, em hạnh phúc vô cùng!


save the date

Thứ Bảy, 20 tháng 3, 2010

Nhật ký mang thai (2)

Hà Nội, 20-03-2010

Anh thân yêu!
Thế là bé Tôm của chúng mình được 24 tuần rồi. Khoảng 1 tuần nay bé Tôm bắt đầu ngọ nguậy ghê lắm rồi, đạp bụng mẹ thình thịch, chắc rồi sẽ là một cậu chàng nghịch ngợm lắm đây!
Lần đầu tiên em thấy việc mang một mầm sống trong bụng mình lại đặc biệt thú vị đến thế. Lúc trước, khi biết mình có thai, dĩ nhiên em thấy hạnh phúc, nhưng niềm hạnh phúc cũng kéo theo bao nhiêu là mệt mỏi: ốm nghén này, mất ngủ này, chán ăn này... Đôi khi em thầm ghen tị: đàn ông sướng thật, chẳng phải chịu đựng mấy thứ này. Giờ thì em không nghĩ thế nữa, thậm chí thấy rất là hãnh diện pha chút khoái chá (hihi), vì đàn ông sẽ chẳng bao giờ có được cảm giác thích thú khi cảm nhận từng cử động nhỏ của đứa con bé bỏng trong bụng mình. Anh yêu có thấy ghen tị không :)

Những ngày này trôi qua vừa mau lại vừa lâu. Lúc thì thấy nhanh quá, mới ngày nào vợ chồng mình còn lo sốt vó chuyện 5 tuần mà chưa có âm vang phôi, mấy đêm liền Cua Tồ toàn khóc nhè, Béo Tròn cứ phải dỗ mãi, mà dỗ thế thôi, chứ anh cũng lo lắm Béo Tròn nhỉ , thế mà giờ bé Tôm đã đạp ra trò rồi; nhưng cũng có lúc em thấy lâu thật là lâu, sao mãi mà chưa đến ngày bé Tôm chào đời :D Bé Tôm có biết không nhỉ, chúng mình chờ mong ngày ấy biết bao!
Còn 17 tuần nữa thôi. Cả bố Béo Tròn, mẹ Cua Tồ và bé Tôm cùng cố gắng nhé. Rồi mọi việc sẽ xuôn xẻ thôi. Mẹ Cua Tồ yêu bố Béo Tròn và bé Tôm rất nhiều!

Thứ Sáu, 27 tháng 11, 2009

Nhật ký mang thai (1)

Thứ bảy - 14.11
Đi chợ, cắm hoa, chuẩn bị đồ ăn... Hôm nay thứ 7, Béo Tròn chỉ phải làm nửa ngày thôi. Còn lâu mới đến giờ Béo Tròn về. Nào, giờ thì xử cái quickstick này, lâu lâu rồi chưa thử. "Mà chắc chỉ 1 vạch thôi, mình cứ thử lại cho chắc thôi, rồi chiều rảnh thì đi khám"...

Wow, không thể tin được, 2 vạch rồi nhé. Mình cứ như muốn bay lên vậy. Hihi, gọi cho Béo Tròn nào. "Béo Tròn ơi, nếu anh về sớm, em sẽ nói cho anh một bí mật này". Hehe, kiềm chế lắm mới không bật mí đấy!

Thứ hai - 16.11
Phải chờ đến thứ hai mới đi khám được. Siêu âm nhoáng nhoàng. "Chưa có âm vang phôi". Chị Thảo bạn chị Ngân gọi cho 1 ông bác sĩ nào đó (nghe nói giỏi lắm) mà ông ý lại bận họp. Tiện gặp mấy người ngồi đó (ko biết phải bác sĩ không), hỏi luôn. 1 chị lắc đầu "Giỏi lắm giữ được 3, 4 tuần". Hic, vừa sợ vừa tức (vì chưa gì đã bị dội gáo nước lạnh, chẳng giải thích lý do). Thẽ thọt bảo "Nhưng chị ơi, vòng kinh của em không đều..." "Thế thì đi thử beta".
Lấy máu đi thử beta ở tầng 4. Máy hỏng. Chờ hồi lâu. "Thôi, mình về ăn cơm đi, tối quay lại lấy". Đi được 1 nhịp cầu thang, không kìm nổi nữa, ôm lấy Béo Tròn khóc oà lên :(
Tối, Béo Tròn lên tầng 4 thì họ nói trả kết quả xuống tầng 1 rồi. Một bà (phải bác sĩ không?!) chắc rảnh quá nên hóng hớt "Đưa tờ siêu âm đến xem nào! Úi xời" Và rồi chép môi, lắc đầu. Sao họ lại cứ thế nhỉ! Họ có nghĩ gì đến cảm giác của người khác không!
Tối, 2 vợ chồng ngồi search tưng bừng. Key word "Chưa có âm vang phôi". Hic, thường thì chỉ 3, 4 tuần là đã có âm vang phôi rồi, 5 tuần thậm chí là đã có tim thai rồi. Lo lắng, sợ hãi và thất vọng...

Thứ ba - 17.11
Béo Tròn mang kết quả siêu âm vào C, gặp bác sĩ Vân theo hướng dẫn của chị Thảo. Bác sĩ nói thai 5 tuần, kê 1 đơn thuốc vừa uống vừa tiêm, hẹn 10 ngày sau khám lại.
Chiều, thấy không yên tâm gì hết, vì thậm chí mình còn chưa gặp bác sĩ Vân, mình đã được khám xét gì đâu nhỉ? Lên 56, nhờ chị Mai dẫn vào. Bác sĩ cũng từ chối không khám, chỉ xem kết quả siêu âm rồi nói về uống thuốc, 10 ngày sau khám lại. Có lẽ quan trọng nhất là hình ảnh siêu âm chăng?

Chủ nhật - 22.11
Hôm nay chủ nhật, y tế phường nghỉ, không có ai tiêm. 2 vợ chồng đèo nhau ra đầu Mai Hương, nghĩ là Cây đa-Nhà bò vẫn nhờ địa điểm đó. Hoá ra nó về lại chỗ cũ ở Lò Đúc rồi. Tiện đường, 2 vợ chồng lượn luôn ra Lò Đúc. Nhà hộ sinh mới xây lại, sạch sẽ, sáng sủa. Mình tiêm xong, chị bác sĩ chắc cũng vì vắng bệnh nhân quá nên buồn, xem kết quả siêu âm của mình rồi tư vấn 1 lô xích xông. Đại khái, cái thai của em thế này là không bình thường, túi ối đúng ra phải tròn, đằng này nó lại méo etc... À, ra thế, hoá ra vấn đề nằm ở hình dạng túi ối, chứ không phải ở chỗ chưa có âm vang phôi. Đã được chuẩn bị tinh thần từ mấy hôm trước, mình không bị shocked nữa, nhưng vẫn buồn, vì chị ấy kết luận "Họ cho thuốc thế này cũng là còn nước còn tát thôi, chứ khó có hy vọng..."
Tối, lại khóc nữa. Béo Tròn ơi, em chờ đợi mãi, em mong mỏi mãi, em thèm có em bé biết mấy...

Thứ tư - 25.11
Hôm nay đi siêu âm chỗ bác sĩ Cần. Thật tình cờ, Phương và Hưng 15 đều đã khám ở đây. Chị Mai cũng khám ở đây rồi nữa.
Bác sĩ còn khá trẻ. Thoạt đầu: "Em có 1 cái nhân xơ đấy nhé. Để xem kích thước nào, cỡ 2 cm. Mà không phải 1 đâu, 2 cái liền nhau đấy nhé!"
Thế còn cái thai?
"Anh sợ là cái thai của em hỏng rồi"
:( :( :(

"Mà không đâu, thai của em rất tốt" !!!
"Lúc đầu nhìn thấy nó bất thường, vì nó méo. Nhưng đây là do cái nhân xơ đè vào. Ai bảo là thai của em không tốt nào! Mà có tim thai rồi nhé" (Phù, nhẹ cả người)
Nhưng thực sự vẫn chưa dám tin. "Bác sĩ ơi, thế là em giữ được cái thai này phải không?"
"Giữ được! Thậm chí em không cần phải uống thuốc nữa".

Vậy là lại hồi hộp hy vọng. Không biết cái nhân xơ có ảnh hưởng gì không. Bác sĩ bảo yên tâm, nhưng dù sao cũng vẫn lo. Được 7 tuần rồi, còn ba mươi mấy tuần nữa. Cầu mong mọi việc xuôn xẻ...