Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Quy Nhơn - Happy new year

31.12.2010
4h sáng, lục tục chuẩn bị rồi cả nhà bồng bế nhau ra sân bay.
Khoảng 8h30 đáp ở sân bay Phù Cát. Thấy có xe bus to đùng của sân bay đón về trung tâm thành phố, cả nhà bon chen đi thử, ghế đóng quá sít, đi 1 lần cho biết chứ chắc không bao giờ đi lại cái xe này nữa.
Chừng 10h là đã đến khách sạn.
Hoàng Yến là 1 khách sạn hơi cũ nhưng khá xinh đẹp nằm ngay trên bờ biển. Phòng của nhà Tôm ở tầng 3, nhìn thẳng xuống biển, ngày đêm nghe sóng vỗ ầm ào. Lâu lắm rồi bố mẹ Tôm mới cùng ở một nơi lãng mạn như thế :x
Buổi sáng đầu tiên, trời mưa. Bãi biển dài vắng lặng không một bóng người. Tự nhiên thấy buồn.
Đêm đầu, Tôm ngủ không ngon, cứ mơ và giật mình suốt. Mẹ hầu như không ngủ, cứ ôm để dỗ Tôm rồi lại chạy ra cửa sổ ngó trời, một tâm trạng thấp thỏm chờ đợi thật kỳ lạ. Chừng 5h sáng, mẹ lại chạy ra cửa sổ ngó, buột miệng thốt lên: "Đẹp quá anh ơi". Anh - tức là bố của Tôm - tất nhiên là không nghe thấy và vẫn đang hồn nhiên ngáy o o, không thèm biết đến ánh lê minh rạng ngời trên mặt biển, hứa hẹn 1 ngày nắng đẹp. Mẹ bỗng nhiên thấy phấn chấn vô cùng. Không thể nào ngủ lại được, mẹ ngắm bình minh, kiên nhẫn chờ đến 7h sáng mới khua bố dậy để cho Tôm đi tắm nắng.
Và đây, demo mấy cái ảnh tắm nắng cái :D
Trên đường ra biển:


Tắm nắng


Ngày hôm sau, nhà cháu vừa cafe vừa tắm nắng


:D


Hôm sau nữa, nhà cháu đi Gành Ráng. Mẹ tí tởn chụp ảnh 1 mình :D


Gành Ráng không rộng, nhưng rất đẹp


Tháp Đôi


Gió to quá, cháu đeo khẩu trang như người lớn


Sáng hôm sau nữa, cháu lại tắm nắng ở bãi biển


Lần đầu tiên cháu được nằm trên cát


Ăn trưa ở khách sạn


Mỗi chàng ngắm một cô



Đi dạo buổi chiều


Trên máy bay


Cháu thay đồ để chuẩn bị về với mùa đông Hà Nội

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Chuyện bất hủ... (3)

Lâu lâu mới có thời gian vào blog, mẹ phải ghi nhanh mấy chuyện kẻo quên mất.
-Hôm trước Tôm ngạt mũi, quấy khóc ban đêm. Mẹ bế Tôm ngủ, nhìn con khụt khịt khó thở thương ơi là thương, mẹ bảo bố (lúc ấy đang nằm gà gật rồi): "Chắc mai phải nhờ bác Giang khám". Bố: "Rang cám để chườm á?" Haha, mẹ đang lo thắt cả ruột mà cũng phải phá lên cười, nhắc lại: "Nhờ ông Giang khám cho Tôm ý". Bố:"Nhờ ông lang khám á?" Hihi, nhờ bố mà "ông lang" Giang đã có nick name là "Ông-Rang-Cám" :D
-Tôm giờ "ghê gớm" lắm rồi, ban ngày ai chơi với Tôm cũng được, nhưng tối đến là phải có mẹ mới chịu ngủ. Bố bảo: "Tôm nó ám hơi em rồi, không có em nó không chịu". Hihi, con trai mẹ bện hơi mẹ mà bố lại bảo là "ám hơi" :-p

Tôm tắm xong ngủ tí tẹo giờ lại dậy rồi. Mẹ ra ôm Tôm cái đã nào, to be continued ;)

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010

Nhoai

Giờ cháu thích nhoai rồi, tiến lên đằng trước hẳn hoi, chứ không giống mẹ cháu ngày xưa toàn nhoai thụt lùi :D (Nhưng mà phải cho cháu 1 điểm tựa ạ)

Thứ Ba, 23 tháng 11, 2010

Lần đầu uống sữa bằng thìa và...

Chủ nhật, 21-11-2010
Bố mẹ đưa Tôm về gửi bà ngoại và bác Mai để đi xem phim ("Cánh đồng bất tận" - cũng bình thường, được cái nhiều cảnh quay đẹp). Trước khi về cả 2 đã hỏi nhau mãi: -"quên gì không nhỉ" -"không, đủ hết rồi". Đến lúc chuẩn bị đi mới nghĩ ra. Biết quên gì không? Quên... cái bình sữa :(
Thế là, lần đầu tiên trong đời, bé Tôm phải uống sữa bằng thìa. Bố mẹ xem gần hết phim thì bác Mai gọi điện thoại, tưởng không quản lý được Tôm nên phải gọi mẹ về, hóa ra là để khoe: "Uống sữa bằng thìa cu cậu thích thú lắm, uống hết cốc sữa vắt lúc trưa rồi, đang phải rã đông túi sữa trong ngăn đá". Hihi, thế thì tốt :D

Thứ 2, 22-11-2010
Hôm trước là lần đầu tiên uống sữa bằng thìa. Còn hôm nay, lần đầu tiên... uống nước lã.
Nguyên do là lúc tắm bố cầm gáo dội nước tráng cho Tôm, chơi nguyên nửa gáo vào miệng. Tôm hơi ngỡ ngàng 1 chút, chớp chớp mắt, rồi... nuốt cái ực. Hic, thế thì cũng dũng cảm đấy, nhưng uống phải nước lã rồi còn đâu. Huhu, thương Tôm quá :((
PS: Bác nào đọc được thì đừng mách 2 bà nhé, bố cháu cũng đã năn nỉ mẹ cháu đừng mách rồi hihi.

Thứ Bảy, 13 tháng 11, 2010

Hờn

Hôm qua, lần đầu tiên Tôm biết hờn :(
Sau khi Tôm đã cười đùa hò hét chán chê, mẹ thấy chú mệt và buồn ngủ nên bế chú lên gác đi ngủ. Nhưng Tôm không chịu để cho mẹ ru ngủ mà cứ cong người lên và gào thét. Lần đầu tiên mẹ không thể dỗ được chú :(( Sau một hồi đánh vật, mẹ phải bế Tôm xuống với bà để thay đổi không khí :D Bà đã phải ** (bí mật, khi nào Tôm lớn mẹ kể cho nghe :D ) thì Tôm mới im. Mẹ lại vác Tôm lên gác, ru và vỗ mông 2" là chú ngủ. Thì mắt đã đờ ra từ lâu rồi còn gì, tại cứ ham chơi không chịu ngủ rồi lại thành ra hờn. Hừ!!!

Sáng nay bố nghỉ làm để cùng mẹ đưa Tôm đi tiêm. Vì Tôm vẫn đang khụt khịt nên mẹ hỏi bác sĩ xem có nên tiêm không. Hôm nay gặp 1 bác béo tốt hồng hào trông rất thân thiện. Bác sĩ khuyên nên chờ đến khi nào em bé khoẻ hẳn hãy tiêm. Thế là cả nhà lại rồng rắn đi về. 2 chuyến taxi chỉ được mỗi việc cân :D

Buổi trưa, ăn xong, Tôm lại không chịu ngủ. Chú tiếp tục giở bài hờn mới học được hôm qua ra. Bà ngoại đốt vía (của đáng tội buổi sáng ở phòng tiêm cũng có mấy bác quở quang thằng bé hihi) nhưng cũng không ăn thua. Bà lại phải dùng chiêu ** của bà Tôm mới im. Mẹ lại vỗ mông 2" là chú chàng ngủ. Tôm hư quá, bây giờ lại còn cái trò hờn này nữa :((

Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

Tôm hò hét + ngủ nằm nghiêng + lẫy

-Khoảng 2 tuần nay Tôm bắt đầu thích hò hét. Cứ cười đùa được 1 lúc là kiểu gì cu cậu cũng hét toáng lên. Bố mẹ thì không thích Tôm hét, vì thứ nhất là sợ hét nhiều viêm họng, thứ hai là nghe rất chói tai :(

-Mấy hôm nay Tôm thích nằm nghiêng khi ngủ, mà toàn nghiêng sang bên phải, người thì cứ cong như con tôm, đầu vuông góc với người. Đêm hôm qua thì bị cộc đầu vào bàn, can tội đang đêm thì lẫy, mẹ nghe cạch 1 tiếng, tỉnh dậy thấy chàng trai đang trong tư thế nằm sấp, đầu dựa vào bàn, chân đạp vào bụng mẹ, vẫn ngủ say :D

-Giờ Tôm lẫy siêu lắm rồi, thường là lẫy quay sang phải, thỉnh thoảng cũng lẫy được sang bên trái. Đây là ảnh mẹ thích nhất:

Thứ Hai, 1 tháng 11, 2010

Tôm đội mũ len

Hôm qua chủ nhật, bố mẹ trốn Tôm đi ăn trưa. Mẹ gọi bò cuốn pho-mai và lẩu riêu cua thịt bò, dù chú phục vụ có rụt rè ý kiến là gọi thế thì quá nhiều. Tất nhiên là bố mẹ đã chén sạch bách :D
Buổi tối, thay vì lúi húi dọn dẹp trên gác thì bố mẹ cho Tôm xuống chơi với ông bà và bác Mai. Bà ngoại mới đan xong 1 chiếc mũ len cho Tôm, vừa hay lúc Tôm được đón đợt rét đầu tiên của mùa đông đầu tiên trong đời :)
Đây cháu trình diễn cho cả nhà ngắm ạ:



Còn đây là ảnh, lúc chụp ảnh cu cậu đã buồn ngủ lắm rồi nên chỉ hơi nhếch mép thôi:

Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2010

Đôi dòng chia sẻ cùng miền Trung mùa lũ

Hà Nội,ngày 22 tháng 10
Con thân yêu!
Mẹ tỉnh dậy giữa đêm khi con ọ ẹ. Con vẫn ngủ say nhưng cái miệng xinh đã đang chóp chép, bé ngoan của mẹ đói rồi. Mẹ cho con bú, con vẫn vừa ngủ vừa ăn. Con ăn no, mẹ đặt con rồi ngắm mãi gương mặt no nê thoả mãn, miệng nhoẻn một nụ cười ngây thơ bình yên.
Nằm bên con, mẹ không sao ngủ lại được nữa. Tâm trí mẹ cứ hiện lên hình ảnh người bố đặt đứa con 2 tuổi nằm trên ngực, cố sức chống chọi với cơn lũ giữa đêm đen dày đặc, giành giật lại sự sống cho mình và cho con.
Con yêu của mẹ!
Miền Trung vừa trải qua một cơn lũ dữ, và giờ vẫn chìm trong biển nước. Mọi người, mọi nơi đang hướng về miền Trung. Mẹ con mình hãy dành 1 trang của blog này như một lời chia sẻ với người dân vùng lụt.

Và các anh chị, các bạn thân mến, những người đang đọc blog này của tôi, tôi xin được trích dẫn theo đây thông điệp của nick Chancong ở diễn đàn http://tathy.com/thanglong, mong các anh chị, các bạn đọc và chúng ta cùng nhau ủng hộ:

Cánh diều tuổi thơ
Ai đó ví cánh diều chở ước mơ tuổi thơ. Một buổi chiều trên dường quốc lộ số 1 đi ngang Quảng bình tôi chứng kiến một em bé gầy gò khoảng 8-9 tuổi trèo lên cột cây số 70cm tay kéo một cái diều nhỏ làm từ giấy học sinh viết dở. Đuôi nhỏ xé tay còn nhìn rõ những răng cưa do xé vụng dài chừng 100cm cũng bằng giấy học sinh viết cả hai mặt. Cậu bé cố vừa giật vừa kéo mẩu dây ngắn chừng 3 m cho cánh diều bay cao và thật ngạc nhiên không hề ngã trên cột mốc nhỏ.
Sợi dây ngắn và cánh diều ở thấp không có đủ sức gió để lên. Những ước mơ cũng cần được chắp cánh. Với sợi dây như vậy, cột cây số như thế, sao “ước mơ” có thể bay cao.
Tôi không đủ thời gian để thu lại hình ảnh đó, nhưng nó trở lại với tôi
5 năm sau

Tới hôm nay Quảng bình và Hà Tĩnh đã và vẫn còn chìm trong biển nước. Cột mốc mà 5 năm trước tôi đi qua thậm chí không nhô lên mặt nước để cậu bé nào đó đứng lên thả cánh diều mơ ước của một em bé nghèo. Trận lũ tồi tệ nhất trong vòng 60 năm trở lại đây đã cuốn đi tất cả, sách vở, lương thực nhấn chìm trường học nhà cửa và… mơ ước làm từ những trang vở học sinh.

Chúng ta có thể đã đóng góp, ủng hộ Miền Trung bằng cách này hay cách khác ở cơ quan, đoàn thể tổ chức xã hội nào khác cứu trợ khẩn cấp cho đồng bào ruột thịt. Tuy nhiên, với tinh thần lá lành đùm lá rách chúng ta hãy dành chút thời gian soạn sách vở cũ, đồ dùng học tập cũ, quần áo cũ trong tủ hoặc đóng góp thêm mì tôm, bột canh hay 1, nhiều kg gạo có thể bằng tiền để một, nhiều em bé hơn có thể đến trường, ước mơ nhỏ bé còn có cơ hội được bay lên, dù có thể chưa cao.

Các bạn hãy đến điểm thu gom đồ dùng ở nơi gần nhất gửi về Miền Trung, Quảng Bình một tấm lòng. Nếu không có nơi nào gần hoặc không thể đi, xin hãy liên hệ Dioxin site ở địa chỉ dưới sẽ có tình nguyện viên đến thu nhận.

Họ, những tình nguyện viên sẽ là những cầu nối gửi tình cảm của các bạn hướng về Miền Trung. Tôi luôn tin rằng “Trái tim người tình nguyện mạnh hơn tất cả” và họ có thể thật sự thay đổi cuộc sống đang vô cùng khó khăn của những người dân vùng lũ, Quảng Bình.
http://chatdocdacam.org Địa chỉ tiếp nhận đồ trên địa bàn Hà Nội:
Tại Cầu Giấy:
Nguyễn Hữu Nam – Phone: 0984 508 244
Địa chỉ: 200 Hoàng Quốc Việt – Cầu Giấy
Tại khu ĐH Thủy Lợi:
Ngô Thanh Tùng – Phone: 0977 969 756
Tại khu Hoàng Hoa Thám:
Nguyễn Hoàng Quân – Phone: 0168 408 0058
Nếu các bạn muốn đóng góp bằng tiền:
Tài khoản : 0451001486437 - Chủ tài khoản : Nguyễn Thị Bích Ngọc - Ngân hàng Vietcombank
Sau khi đóng góp xin liên hệ số: 0912 807 059 để thông tin được cập nhật công khai trên trang web.
Đừng dừng ở những đóng góp 5 nghìn, 10 nghìn, 20 nghìn, 50 nghìn…Hãy hành động bởi những gì người dân Miền Trung phải chịu đựng có thể lớn hơn rất nhiều những nỗi đau chúng ta tưởng tượng.
Xin hãy FW. email này và xin chân thành cám ơn .

Thứ Hai, 18 tháng 10, 2010

Lần đầu tiên biết dẩu mỏ bất bình

Hôm nay Tôm lẫy thành thạo lắm rồi, tiếc là (lại "tiếc là") bố mẹ mặc áo đẹp cho Tôm đang định ghi hình thì Tôm trớ :((
Chàng trai hôm nay còn biết dỗi rồi nữa. Tôm vừa ăn no lại cứ đòi lẫy, mẹ không cho thì Tôm làm mặt ngầu luôn, diễn 1 vẻ mặt bất bình với cái mỏ dẩu ra, mai mẹ sẽ chờ lúc Tôm muốn lẫy thì không cho để ghi lại cảnh mặt ngầu dẩu mỏ :D