Chủ Nhật, 17 tháng 4, 2011

Chút kinh nghiệm cho con ăn dặm

5h sáng, cho Tôm ti rồi tỉnh luôn, tranh thủ viết cái này kẻo quên.

1. Ăn đủ khẩu phần - Ép hay không ép?
Mẹ bắt đầu "công trình" cho con ăn dặm với khẩu hiệu "tôn trọng bé", và luôn luôn tự nhắc mình điều đó. Con khóc, con ưỡn người, ngậm thức ăn, phun thức ăn... chỉ cần bé biểu hiện 1 trong các dấu hiệu trên là mẹ dừng, không ép con nữa. Thế nhưng, "không ép bé" có phải lúc nào cũng đúng?

Tôm rất thích trò phun mưa, và tình cờ cu cậu phát hiện ra rằng chơi trò phun mưa vào đúng bữa ăn thì rất thú vị, bởi vì phun lúc ăn thì mới có thức ăn bắn ra, để rồi mà lấy ngón tay chọc vào di di nghịch ngợm :d Thế nên có những bữa, mới ăn được 2 thìa là Tôm đã phun phì phì. Mới đầu, mẹ thấy Tôm phun thức ăn là dừng luôn, không cho ăn nữa, dù trong lòng cũng xót xa là con ăn thế chưa đủ đâu, con ăn thế khác gì không ăn etc... Mẹ cũng phải mất ít bữa mới nhận ra, con phun thức ăn chưa hẳn là con không muốn ăn nữa, mà đơn giản là vì con thích nghịch thôi. Bé rất thích thú khi phun phì phì rồi thấy thức ăn bắn tung toé trên bàn, bé càng thích thú hơn khi thấy mình phun thì bố/mẹ lại hét lên "nào nào, không được phun", có lẽ bé bắt đầu biết thu hút sự chú ý của người khác rồi đấy, bố/mẹ càng hét thì bé càng cười khoái chá và càng phun tợn.
=> Bài học rút ra: Nếu bé phun thức ăn, cứ coi như không biết gì, lẳng lặng lấy khăn lau nhanh chỗ thức ăn bắn ra (để bé khỏi lấy tay nghịch), vẫn tiếp tục đút cho bé như không có chuyện gì xảy ra, vừa cho ăn vừa trò chuyện, đại khái "con ăn rau nhé, đây là rau cải xanh đấy, ngon cực kỳ", hoặc "con ăn cá nào, bố mới gỡ cho con buổi chiều đấy" etc... Bé phun nữa, lại kiên trì làm như vậy. Chỉ sau 1, 2 lần bé thấy bố mẹ chả để ý gì đến trò nghịch ngợm của mình, bé sẽ chán và ngoan ngoãn ăn tiếp.

Như vậy, quan trọng là phải nhận biết được khi nào thì bé thực sự không muốn ăn nữa. Trong trường hợp này, mẹ vẫn trung thành với khẩu hiệu "tôn trọng bé". Ép, là chỉ "ép hơi hơi" khi nào bé mải mê nghịch ngợm mà quên mất việc ăn thôi. Còn nếu bé đã chán, hoặc đã no, thì tuyệt đối không ép. Tôm có bữa ăn ít, có bữa ăn nhiều, nhưng lúc nào bé cũng ăn một cách hào hứng, vui vẻ. Bố mẹ không bao giờ vì con không ăn hết mà cáu kỉnh hay la mắng con. Ngoài việc chuẩn bị cho con 1 bữa ăn ngon miệng, thì việc tạo ra một không khí đầm ấm, vui vẻ và dễ chịu trong bữa ăn cũng rất cần thiết cho bé và cho cả người lớn nữa.

2. Luôn lắng nghe và học hỏi, nhưng "mọi ý kiến chỉ có tính chất tham khảo".
Bé bước vào giai đoạn ăn dặm sẽ nhận được sự quan tâm của cả gia đình. Ai cũng yêu quý bé, muốn bé "hay ăn chóng lớn". Ai cũng muốn giúp mẹ và bé bằng việc cho ý kiến về việc ăn uống của bé. "Nên ăn cái này", "nên ăn cái kia", "phải ép cho con ăn chứ"... thậm chí "để thằng bé gầy gò thế" etc...

(Đến giờ chuẩn bị đồ ăn cho Tôm rồi, để tạm đây đã, to be continued :D)

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

Sắp 9 tháng rồi

10.4
7 rưỡi sáng Tôm đã dậy rồi, mẹ hé rèm nhìn ra ngoài thấy trời nắng đẹp nên không vỗ cho Tôm ngủ nữa mà khua khoắng cả bố dậy để cho Tôm đi tắm nắng.
Tôm ngồi xe chơi rất ngoan để bố mẹ ăn phở, gọi hết người nọ người kia rồi lại vỗ tay hoan hô. Ăn sáng xong, bố mẹ cho Tôm tắm nắng ở khuôn viên gần nhà. Tôm rất khoái! Thật may vì đây là một chủ nhật đẹp trời, bố mẹ đã kỷ niệm 2 năm ngày cưới bằng việc dành hết thời gian cho Tôm.
11.4
Ghi lại những tiến bộ của Tôm kẻo quên hết mất.
*Vốn từ: Tôm nghe hiểu và biết đưa mắt tìm đúng sự vật khi nghe các từ sau:
Hoa/ hoa đẹp: nhìn lọ hoa trên bàn
Cá heo: Nhìn đồ chơi hình cá heo treo trên giá
Cá: Nhìn bóng bay hình con cá. Khi mẹ cho Tôm ăn món cá mà nói là "cá nào, cá ngon nào" thì Tôm cũng nhìn bóng bay hình cá. Nhầm lẫn tí hihi.
Ô tô: Nhìn trang sách có hình ô tô trêo trên cánh tủ
Ti/ tí: Khỏi phải nói, nếu bảo Tôm "ti nào ti nào" thì dù đang mải chơi Tôm cũng quay lại nhìn mẹ ngay hehe
Nước/ uống nước: Nhìn cốc nước và há miệng hào hứng. Tôm đặc biệt thích uống nước bằng cốc và uống cực siêu, chả sặc tí nào dù cũng rơi vãi vô khối :D
Phun: Nếu nói "con đừng phun" là kiểu gì Tôm cũng nói "abu abu" và phun phì phì, sau đó cười ré lên khoái chá :(
*Ăn dặm:
Mấy hôm nay ăn ngoan. Mỗi bữa ăn 100ml cháo (tỉ lệ 1/6, nấu bằng nồi nấu cháo), 20gr thịt/cá, 20gr rau. Mỗi ngày ăn 1-3 lần hoa quả tuỳ nhu cầu, mỗi lần có thể ăn hết 1 quả chuối tây (trừ phần lõi bố mẹ ăn hộ), hoặc 1/6 quả thanh long nhỏ, hoặc 1/4 quả hồng xiêm, hoặc 1/2 quả na, hoặc 1/2 hộp sữa chua pho mai :D Thời gian trung bình cho mỗi bữa là 30', có lúc chỉ mất 15', có lúc lâu hơn, nhưng không bao giờ quá 1 tiếng. Ngồi ghế ăn, không xem TV, không ai hỏi chuyện. Mẹ vẫn thực hiện triệt để việc không nêm mắm muối gia vị và giữ vị nguyên sơ của thực phẩm (chỉ luộc, hiếm khi chế biến cầu kỳ). Mấy hôm nữa mẹ sẽ cho Tôm nếm thức ăn theo những kiểu nấu phức tạp hơn một chút, con trai mẹ lớn rồi mà hihi.
*Ngủ:
Đi ngủ rất khuya, có khi 12 giờ đêm rồi mà vẫn còn ham chơi. Nhưng riêng hôm nay thì lại ngoan thế, 10h đã ngủ rồi. Hy vọng những ngày sau sẽ tiếp tục phát huy hehe.

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

8 tháng 3 tuần

Mẹ bận quá, chẳng viết được thường xuyên. Cập nhật nhanh một số "thành tích" mới:
-Nhổm cao trên "4 chân": chắc phải được 2, 3 tuần rồi, lại còn làm động tác nhún nhẩy như tập thể dục nữa, trông rất nhắng.
-Những từ đầu tiên mà Tôm hiểu: đầu tiên là tên của mình. Gọi "Tôm ơi" là cu cậu quay ra ngay. Hình như đã biết một số từ như "hoan hô", "vỗ tay", "ông", "mẹ". Mấy lần hỏi "ông đâu"/ "mẹ đâu" là Tôm quay ra đúng hướng ông và mẹ, "bà", "bố" và "bác" thì không rõ ràng lắm. Tôm đã biết vỗ tay hoan hô (khoảng 1 tháng rồi), vỗ tay rất kêu, và khi mọi người nói "vỗ tay/ hoan hô đi" là Tôm làm ngay, chả biết có hiểu thật không hay cu cậu phấn khích thì cứ hoan hô loạn lên thế thôi.
-Ăn dặm: Nuốt thô rất tốt. Lượng ăn còn chưa nhiều (so với những bé ăn theo kiểu truyền thống). Hiện tại trung bình mỗi bữa ăn chừng 60ml cháo + 20ml rau + 20ml thịt/cá + 20ml trái cây. Sở thích: Trái cây có vị ngọt, sữa chua pho mai có vị ngọt, tóm lại là bất cứ thứ gì có vị ngọt :D
-Tăng trưởng: cân đo khi được hơn 8 tháng. Cân nặng: 10.4kg (đã trừ bì 200gr :D), chiều cao: Tôm hiếu động quá chả đo được, chắc khoảng 73, 74cm
-Răng: vẫn 1 răng thỏ hàm trên và 2 răng chuột hàm dưới, khi cười trông ghét cực :D
-Tóc: Vẫn đầu Beck.

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

Ai bà

Mấy hôm nay Tôm "lắm mồm" hơn, luôn miệng ê a ê a, nhưng chỉ từ hôm qua thì mới bắt đầu phát âm rõ "ai bà", "ai chà", "ái ta", "ây dề" :D Hình như cũng tự thấy được sự tiến bộ của mình nên cậu chàng khoái chí lắm, cứ nói luôn mồm, đến nỗi nửa đêm vẫn phởn, bố mẹ tắt hết đèn phòng tối om om mà Tôm vẫn chổng vó lên trời, 2 tay túm 2 chân, luôn mồm nói "ai ta ta ta ta ta... ai ta ta ta ta ta...". Thỉnh thoảng cu cậu lại đệm vào giữa bài diễn văn 1 khúc hát "ha hê hê hi..." :D
Hihi, mẹ đang kỳ vọng con trai mẹ sẽ sớm biết nói, sau này giỏi nhiều ngoại ngữ, ít ra là giỏi tiếng Anh như bác Mai, giỏi tiếng Pháp như bác Ngân, và giỏi tiếng tàu như mẹ hẹ hẹ :D Tóm lại là giỏi ngoại ngữ giống Bác Hồ :D
Đấy, đêm qua ngủ muộn nên giờ đã dậy đâu, thế nên mẹ mới rảnh mà viết blog cho Tôm chứ hihi.
Demo tí nhỉ:

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011

Bí mật đầu tiên của bé Tôm

Tôm tắm xong bao giờ cũng buồn ngủ, cứ rúc mẹ đòi ti. Mẹ chỉ cho bú tí tẹo thôi, vì chút nữa dậy phải ăn bữa trưa, nếu ti nhiều thì bữa trưa Tôm lại bầy hầy không chịu ăn. Thế nhưng hôm nay Tôm díp mắt lại rồi mà cứ rúc mãi rúc mãi, không được thì lại nhét tay vào mồm để gặm, mẹ đành phải cho Tôm mút tay mẹ hihi. Thế là phát hiện ra bí mật của Tôm. Hàm dưới tòi lên 2 cái mầm bé tí bé tẹo và hơi sắc sắc. Đúng là con trai mẹ mọc răng rồi.
Chúc mừng bé Tôm mọc cái răng đầu tiên nhé hehe :D

Chủ Nhật, 13 tháng 2, 2011

Tôm tròn 7 tháng tuổi

Kỷ niệm ngày Tôm tròn 7 tháng tuổi bằng 1 bài viết ngắn nhỉ.
Tôm ăn dặm được hơn 1 tháng rồi. Mẹ bận tìm hiểu về việc ăn dặm và chuẩn bị đồ ăn cho Tôm, thêm nữa lại vướng đợt tết đi chơi cũng nhiều, thành ra cả tháng chả viết được bài nào cho Tôm, mà thật ra tháng này có rất nhiều điều cần ghi lại.
Cuối cùng mẹ cũng đã quyết định cho Tôm ăn dặm theo kiểu Nhật ("ăn dặm kiểu Nhật" - thuật ngữ khá phổ biến hiện nay, và ăn dặm kiểu Nhật đã thành 1 trào lưu ở VN từ mấy năm nay). Trộm vía, Tôm bước đầu rất thích thú với việc ăn uống :)

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011

Quy Nhơn - Happy new year

31.12.2010
4h sáng, lục tục chuẩn bị rồi cả nhà bồng bế nhau ra sân bay.
Khoảng 8h30 đáp ở sân bay Phù Cát. Thấy có xe bus to đùng của sân bay đón về trung tâm thành phố, cả nhà bon chen đi thử, ghế đóng quá sít, đi 1 lần cho biết chứ chắc không bao giờ đi lại cái xe này nữa.
Chừng 10h là đã đến khách sạn.
Hoàng Yến là 1 khách sạn hơi cũ nhưng khá xinh đẹp nằm ngay trên bờ biển. Phòng của nhà Tôm ở tầng 3, nhìn thẳng xuống biển, ngày đêm nghe sóng vỗ ầm ào. Lâu lắm rồi bố mẹ Tôm mới cùng ở một nơi lãng mạn như thế :x
Buổi sáng đầu tiên, trời mưa. Bãi biển dài vắng lặng không một bóng người. Tự nhiên thấy buồn.
Đêm đầu, Tôm ngủ không ngon, cứ mơ và giật mình suốt. Mẹ hầu như không ngủ, cứ ôm để dỗ Tôm rồi lại chạy ra cửa sổ ngó trời, một tâm trạng thấp thỏm chờ đợi thật kỳ lạ. Chừng 5h sáng, mẹ lại chạy ra cửa sổ ngó, buột miệng thốt lên: "Đẹp quá anh ơi". Anh - tức là bố của Tôm - tất nhiên là không nghe thấy và vẫn đang hồn nhiên ngáy o o, không thèm biết đến ánh lê minh rạng ngời trên mặt biển, hứa hẹn 1 ngày nắng đẹp. Mẹ bỗng nhiên thấy phấn chấn vô cùng. Không thể nào ngủ lại được, mẹ ngắm bình minh, kiên nhẫn chờ đến 7h sáng mới khua bố dậy để cho Tôm đi tắm nắng.
Và đây, demo mấy cái ảnh tắm nắng cái :D
Trên đường ra biển:


Tắm nắng


Ngày hôm sau, nhà cháu vừa cafe vừa tắm nắng


:D


Hôm sau nữa, nhà cháu đi Gành Ráng. Mẹ tí tởn chụp ảnh 1 mình :D


Gành Ráng không rộng, nhưng rất đẹp


Tháp Đôi


Gió to quá, cháu đeo khẩu trang như người lớn


Sáng hôm sau nữa, cháu lại tắm nắng ở bãi biển


Lần đầu tiên cháu được nằm trên cát


Ăn trưa ở khách sạn


Mỗi chàng ngắm một cô



Đi dạo buổi chiều


Trên máy bay


Cháu thay đồ để chuẩn bị về với mùa đông Hà Nội

Thứ Hai, 27 tháng 12, 2010

Chuyện bất hủ... (3)

Lâu lâu mới có thời gian vào blog, mẹ phải ghi nhanh mấy chuyện kẻo quên mất.
-Hôm trước Tôm ngạt mũi, quấy khóc ban đêm. Mẹ bế Tôm ngủ, nhìn con khụt khịt khó thở thương ơi là thương, mẹ bảo bố (lúc ấy đang nằm gà gật rồi): "Chắc mai phải nhờ bác Giang khám". Bố: "Rang cám để chườm á?" Haha, mẹ đang lo thắt cả ruột mà cũng phải phá lên cười, nhắc lại: "Nhờ ông Giang khám cho Tôm ý". Bố:"Nhờ ông lang khám á?" Hihi, nhờ bố mà "ông lang" Giang đã có nick name là "Ông-Rang-Cám" :D
-Tôm giờ "ghê gớm" lắm rồi, ban ngày ai chơi với Tôm cũng được, nhưng tối đến là phải có mẹ mới chịu ngủ. Bố bảo: "Tôm nó ám hơi em rồi, không có em nó không chịu". Hihi, con trai mẹ bện hơi mẹ mà bố lại bảo là "ám hơi" :-p

Tôm tắm xong ngủ tí tẹo giờ lại dậy rồi. Mẹ ra ôm Tôm cái đã nào, to be continued ;)

Thứ Năm, 2 tháng 12, 2010

Nhoai

Giờ cháu thích nhoai rồi, tiến lên đằng trước hẳn hoi, chứ không giống mẹ cháu ngày xưa toàn nhoai thụt lùi :D (Nhưng mà phải cho cháu 1 điểm tựa ạ)